Tho
11-04-2009, 11:20 AM
4 giờ chiều, thứ Sáu, ngày 16 tháng 10...
Những thùng hàng đă được đóng gói kỹ lưỡng, chúng sẽ ra đến Hà Nội trong những ngày tới. Ngoài cửa kính, trời vẫn c̣n mưa…
5 giờ kém, thứ Bảy
Một góc đường Nguyễn Công Trứ thân thuộc hôm nay thức giấc sớm hơn mọi hôm, v́ chúng tôi tập trung sớm hơn cả những người dọn hàng cạnh đó. Tất cả đă đâu vào đó, chỉ việc lên công ty mang xuống những thứ đă chuẩn bị sẵn từ những hôm trước. Không như những người lớn, bọn trẻ được bố mẹ dẫn theo, không thể giấu được những vui mừng trên gương mặt, nói chuyện ríu ra ríu rít…
Đủ rồi! Lên đường thôi!
Xe lăn bánh đưa chúng tôi rời thành phố trong làn sương sớm, chỉ kịp nh́n thấy làn khói mỏng để lại sau cái ánh sáng mờ mờ của buổi ban mai.
Chúng tôi chia làm hai xe nối đuôi nhau xuôi về miền cát trắng Phan Thiết. Dẫu là xe số 01, nhưng chẳng khi nào chúng tôi qua mặt được người bạn đồng hành của ḿnh, xe số 02.
7 giờ sáng…
Xe dừng bánh, chúng tôi dùng điểm tâm tại Nhà hàng cạnh Khu công nghiệp Biên Ḥa. Ăn sáng gọn nhẹ, chúng tôi lên xe tiếp tục hành tŕnh dài gần 200 cây số về thành phố Biển.
Những đứa trẻ ban đầu c̣n chút lạ lẫm, giờ chúng đă làm quen với nhau, không chịu ngồi yên trên tay bố mẹ chúng nữa. Đâu đó đă có tiếng khóc, v́ chúng giành đồ chơi nhau. Anh hướng dẫn viên du lịch vui tính thỉnh thoảng giới thiệu về lịch sử về những con đường, về những địa danh mà đoàn xe chúng tôi đi qua, và anh cũng không quên pha tṛ để tăng thêm sự hấp dẫn của câu chuyện và làm tăng thêm những nụ cười gịn tan muốn vỡ cả kính xe ôtô. Cuộc tṛ chuyện giữa anh hướng dẫn viên “yếu sinh lư” hay nói “mấy cô chú anh chị” và chúng tôi, những người đàn ông “vô liêm sĩ”, đưa đoàn xe càng về gần Phan Thiết lúc nào không biết…
12 giờ trưa…
Xe đưa chúng tôi tham quan Trường Dục Thanh - Bảo tàng Hồ Chí Minh, nằm trong ḷng thành phố Phan Thiết. Tại đây, cách đây gần 100 năm, Bác Hồ đă dừng chân dạy học. Chuyến tham quan ngắn nhưng cũng đủ để chúng tôi kịp ghi lại những tấm h́nh lưu niệm bên giếng nước, gốc khế, vườn bưởi trĩu quả…
Lên xe chúng tôi ra Resort Ocean Stars cách trung tâm thành phố hơn 10 cây số về hướng bắc. Chưa tới nơi, chúng tôi đă nghe tiếng gió biển thổi lồng lộng vào cửa kính. Lầu ông Hoàng sừng sững trên đồi cao đặt trong mắt chúng tôi với nhiều ẩn số về t́nh sử lăng mạn của chàng thi sĩ Hàn Mặc Tử và nàng Mộng Cầm.
Tạm gát lại tiếng sóng biển ŕ rào hứa hẹn, hàng dừa du dương như vẫy gọi chúng tôi nhanh chân xuống biển đầy cám dỗ kia, chúng tôi phải ăn trưa và nhận pḥng trước.
1 giờ 30...
Chúng tôi đă nhận pḥng đầy đủ. Pḥng tôi 528, không khó để t́m pḥng, Phong cảnh từ pḥng trong ra thật tuyệt, có dừa, có biển. Riêng, pḥng của Hiệp c̣n trông thấy một ngôi mộ đang nằm lạnh, truyền kể rằng một người con gái. Do đó rất thu hút mọi người và như một điều tất yếu đă làm pḥng 423 này trở nên Hot nhất.
Nghĩ ngơi một chút, chúng tôi ùa ra “nô đùa cùng sóng biển”. Những tṛ chơi tự được khởi xướng ngay sau đó: “Ai dài nhất”, “Ai ngắn nhất”, “Đá bóng t́nh yêu”…cũng có những thương tích nho nhỏ: Tài bị vẹo ngón chân, Mơ ăn trái cà tím, nhưng niềm vui như quên đi tất cả. Đội bóng cũng không quên khởi động tay chân bằng trận đấu hữu nghị 1-1. Khi bóng người gần ngă dài trên cát, chúng tôi chạy vào hồ bơi tắm nước ngọt và chơi bóng nước. Ở đây đă có mặt mấy nhóc nhỏ từ lúc nào rồi…
Chúng tôi phải tắm sớm, để chuẩn bị cho buổi lễ 6 giờ 30 chiều cùng ngày.
Đại sănh đă tập trung đông đủ, đúng giờ quy định. Ban nhạc Bravo ăn mặc đẹp nhất trong đêm nay, nên đang làm duyên bên máy ảnh. Anh Thiên đă chỉnh tề trang phục và vẫn gần gũi như mọi ngày. Tất cả lên xe tiến về sân lễ cách đó không xa. Mặc dầu công tác chuẩn bị của bên hướng dẫn tour không chu đáo lắm, nhưng không khí vẫn trang trọng, và tươi tắn những nụ cười thân thương, gần gũi.
Bức phong nền Bravo 10 tuổi dựng lên. Bánh lễ, Rượu mừng đă sẵn sàng. Tắt đèn! Tắt đèn! Trước tiên, chúng tôi xem video clib. Giây phút nh́n lại chặng đường Bravo 10 tuổi gợi lên nhiều xúc cảm khó tả trong chúng tôi, những người đă gắn bó với Bravo hay những nhân viên mới. “Ngày đó, ngày đó sẽ không xa…chúng ta là người chiến thắng”, Ca khúc “Đường tới đỉnh vinh quang” ngân lên trong những ṿng tay thắt chặt, những ḍng vẫy tay dập d́u như sóng biển. Ánh sáng của những ngọn nến lung linh, âm thanh của sam-banh khai tiệc, những chàng vỗ tay thay cho những lời chúc thân t́nh mừng Bravo 10 năm. Sau lời phát biểu ngắn gọn của anh Thiên, chúng tôi bắt đầu khai tiệc. Chúng tôi nâng ly chúc mừng, mang cho nhau những lời ca tiếng hát dù biết ḿnh đă khàn giọng. Quét kem bánh lên mặt là cách biểu hiện cảm xúc vui lạ của anh Bắc làm chúng tôi trở nên crazy hơn bao giờ hết...Chân đá chân, chúng tôi d́u nhau lên xe về lại resort lúc đó đă 10 giờ hơn, h́nh như tiệc vui vẫn c̣n kéo dài đến tận resort. Tôi hứa sẽ xuống pḥng Tài rủ đi ra biển chơi với mọi người, nhưng tôi ngủ nhầm pḥng Minh mất đất! Nghe đâu đó tiếng đàn ghi ta vọng vào từ ngoài biển, tôi ngủ thiếp đi trong cơn say mà đôi chân vẫn c̣n khao khát ra biển.
Sáng sớm, chúng tôi dậy sớm ngắm mặt trời mọc trên biển, rồi dùng điểm tâm. Ở đây, câu chuyện về ma nữ hiện về đêm qua như một tin nóng trên đài CNN, rất thu hút nhiều người sợ ma quan tâm.
Theo như kế hoạch, sáng sớm chúng tôi sẽ chinh phục đồi cát, nhưng đă có chút thay đổi.
8 giờ 45 phút, Đội bóng nhóm họp tổng kết mùa giải thành công, và bầu ban lănh đạo mới. Ban lănh đạo VFF vẫn như cũ. Chúng tôi về pḥng nghĩ ngơi để 10 giờ trả pḥng, rồi lên xe về đồi cát.
Rời khu resort, chúng tôi đă chụp h́nh tập thể, cũng là lúc chúng tiễn Vy về quê. Dù chưa đầy 24 giờ mà nhiều kỷ lục mới được thiết lập. Người ngủ nhiều giờ nhất trong resort thuộc về Minh. Anh ta đă dành 70% thời gian để ngủ. Tin làm xôn xao dư luận nhất thuộc về Hiệp sĩ bên ngôi mộ nữ, với tác phẩm “Một đêm không ngủ”. Xương đăng quang là người đàn ông sexy nhất, với công tŕnh cát “Nàng tiên cá”. 99% đều b́nh chọn Vang là người ít ra pḥng nhất. Bỏ pḥng đi bụi thuộc về Khanh. Anh đă quyết định qua đêm bên người đàn ông khác. Thương anh Thiên, pḥng không gối chiếc!
Xe đưa chúng tôi đến đồi cát, khi mặt trời đă gần đứng bóng, nhưng cũng không làm nản ḷng những ai mê được chụp ảnh.
Dùng buổi trưa dưới nhà hàng cạnh đồi cát Mũi Né xong, chúng tôi mua ít quà lưu niệm và lên xe trở về Thành phố lúc 1 giờ 30. Tạm biệt thành phố Biển, xe đưa chúng tôi tham quan mua chút quà đặc sản làm lưu niệm cho chuyến đi.
6 giờ 45 phút, xe về lại công ty…
Chuyến đi chơi, mừng Bravo 10 tuổi để lại chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp. Ngày mai, chúng tôi trở lại công việc như mọi ngày. Ngày mai, chúng tôi xây dựng một Bravo phát triển và t́nh thương mếm thương.
Trên đây là Nhật Kư được ghi lại bởi Bạn Long_Bravo Miền Nam
Những thùng hàng đă được đóng gói kỹ lưỡng, chúng sẽ ra đến Hà Nội trong những ngày tới. Ngoài cửa kính, trời vẫn c̣n mưa…
5 giờ kém, thứ Bảy
Một góc đường Nguyễn Công Trứ thân thuộc hôm nay thức giấc sớm hơn mọi hôm, v́ chúng tôi tập trung sớm hơn cả những người dọn hàng cạnh đó. Tất cả đă đâu vào đó, chỉ việc lên công ty mang xuống những thứ đă chuẩn bị sẵn từ những hôm trước. Không như những người lớn, bọn trẻ được bố mẹ dẫn theo, không thể giấu được những vui mừng trên gương mặt, nói chuyện ríu ra ríu rít…
Đủ rồi! Lên đường thôi!
Xe lăn bánh đưa chúng tôi rời thành phố trong làn sương sớm, chỉ kịp nh́n thấy làn khói mỏng để lại sau cái ánh sáng mờ mờ của buổi ban mai.
Chúng tôi chia làm hai xe nối đuôi nhau xuôi về miền cát trắng Phan Thiết. Dẫu là xe số 01, nhưng chẳng khi nào chúng tôi qua mặt được người bạn đồng hành của ḿnh, xe số 02.
7 giờ sáng…
Xe dừng bánh, chúng tôi dùng điểm tâm tại Nhà hàng cạnh Khu công nghiệp Biên Ḥa. Ăn sáng gọn nhẹ, chúng tôi lên xe tiếp tục hành tŕnh dài gần 200 cây số về thành phố Biển.
Những đứa trẻ ban đầu c̣n chút lạ lẫm, giờ chúng đă làm quen với nhau, không chịu ngồi yên trên tay bố mẹ chúng nữa. Đâu đó đă có tiếng khóc, v́ chúng giành đồ chơi nhau. Anh hướng dẫn viên du lịch vui tính thỉnh thoảng giới thiệu về lịch sử về những con đường, về những địa danh mà đoàn xe chúng tôi đi qua, và anh cũng không quên pha tṛ để tăng thêm sự hấp dẫn của câu chuyện và làm tăng thêm những nụ cười gịn tan muốn vỡ cả kính xe ôtô. Cuộc tṛ chuyện giữa anh hướng dẫn viên “yếu sinh lư” hay nói “mấy cô chú anh chị” và chúng tôi, những người đàn ông “vô liêm sĩ”, đưa đoàn xe càng về gần Phan Thiết lúc nào không biết…
12 giờ trưa…
Xe đưa chúng tôi tham quan Trường Dục Thanh - Bảo tàng Hồ Chí Minh, nằm trong ḷng thành phố Phan Thiết. Tại đây, cách đây gần 100 năm, Bác Hồ đă dừng chân dạy học. Chuyến tham quan ngắn nhưng cũng đủ để chúng tôi kịp ghi lại những tấm h́nh lưu niệm bên giếng nước, gốc khế, vườn bưởi trĩu quả…
Lên xe chúng tôi ra Resort Ocean Stars cách trung tâm thành phố hơn 10 cây số về hướng bắc. Chưa tới nơi, chúng tôi đă nghe tiếng gió biển thổi lồng lộng vào cửa kính. Lầu ông Hoàng sừng sững trên đồi cao đặt trong mắt chúng tôi với nhiều ẩn số về t́nh sử lăng mạn của chàng thi sĩ Hàn Mặc Tử và nàng Mộng Cầm.
Tạm gát lại tiếng sóng biển ŕ rào hứa hẹn, hàng dừa du dương như vẫy gọi chúng tôi nhanh chân xuống biển đầy cám dỗ kia, chúng tôi phải ăn trưa và nhận pḥng trước.
1 giờ 30...
Chúng tôi đă nhận pḥng đầy đủ. Pḥng tôi 528, không khó để t́m pḥng, Phong cảnh từ pḥng trong ra thật tuyệt, có dừa, có biển. Riêng, pḥng của Hiệp c̣n trông thấy một ngôi mộ đang nằm lạnh, truyền kể rằng một người con gái. Do đó rất thu hút mọi người và như một điều tất yếu đă làm pḥng 423 này trở nên Hot nhất.
Nghĩ ngơi một chút, chúng tôi ùa ra “nô đùa cùng sóng biển”. Những tṛ chơi tự được khởi xướng ngay sau đó: “Ai dài nhất”, “Ai ngắn nhất”, “Đá bóng t́nh yêu”…cũng có những thương tích nho nhỏ: Tài bị vẹo ngón chân, Mơ ăn trái cà tím, nhưng niềm vui như quên đi tất cả. Đội bóng cũng không quên khởi động tay chân bằng trận đấu hữu nghị 1-1. Khi bóng người gần ngă dài trên cát, chúng tôi chạy vào hồ bơi tắm nước ngọt và chơi bóng nước. Ở đây đă có mặt mấy nhóc nhỏ từ lúc nào rồi…
Chúng tôi phải tắm sớm, để chuẩn bị cho buổi lễ 6 giờ 30 chiều cùng ngày.
Đại sănh đă tập trung đông đủ, đúng giờ quy định. Ban nhạc Bravo ăn mặc đẹp nhất trong đêm nay, nên đang làm duyên bên máy ảnh. Anh Thiên đă chỉnh tề trang phục và vẫn gần gũi như mọi ngày. Tất cả lên xe tiến về sân lễ cách đó không xa. Mặc dầu công tác chuẩn bị của bên hướng dẫn tour không chu đáo lắm, nhưng không khí vẫn trang trọng, và tươi tắn những nụ cười thân thương, gần gũi.
Bức phong nền Bravo 10 tuổi dựng lên. Bánh lễ, Rượu mừng đă sẵn sàng. Tắt đèn! Tắt đèn! Trước tiên, chúng tôi xem video clib. Giây phút nh́n lại chặng đường Bravo 10 tuổi gợi lên nhiều xúc cảm khó tả trong chúng tôi, những người đă gắn bó với Bravo hay những nhân viên mới. “Ngày đó, ngày đó sẽ không xa…chúng ta là người chiến thắng”, Ca khúc “Đường tới đỉnh vinh quang” ngân lên trong những ṿng tay thắt chặt, những ḍng vẫy tay dập d́u như sóng biển. Ánh sáng của những ngọn nến lung linh, âm thanh của sam-banh khai tiệc, những chàng vỗ tay thay cho những lời chúc thân t́nh mừng Bravo 10 năm. Sau lời phát biểu ngắn gọn của anh Thiên, chúng tôi bắt đầu khai tiệc. Chúng tôi nâng ly chúc mừng, mang cho nhau những lời ca tiếng hát dù biết ḿnh đă khàn giọng. Quét kem bánh lên mặt là cách biểu hiện cảm xúc vui lạ của anh Bắc làm chúng tôi trở nên crazy hơn bao giờ hết...Chân đá chân, chúng tôi d́u nhau lên xe về lại resort lúc đó đă 10 giờ hơn, h́nh như tiệc vui vẫn c̣n kéo dài đến tận resort. Tôi hứa sẽ xuống pḥng Tài rủ đi ra biển chơi với mọi người, nhưng tôi ngủ nhầm pḥng Minh mất đất! Nghe đâu đó tiếng đàn ghi ta vọng vào từ ngoài biển, tôi ngủ thiếp đi trong cơn say mà đôi chân vẫn c̣n khao khát ra biển.
Sáng sớm, chúng tôi dậy sớm ngắm mặt trời mọc trên biển, rồi dùng điểm tâm. Ở đây, câu chuyện về ma nữ hiện về đêm qua như một tin nóng trên đài CNN, rất thu hút nhiều người sợ ma quan tâm.
Theo như kế hoạch, sáng sớm chúng tôi sẽ chinh phục đồi cát, nhưng đă có chút thay đổi.
8 giờ 45 phút, Đội bóng nhóm họp tổng kết mùa giải thành công, và bầu ban lănh đạo mới. Ban lănh đạo VFF vẫn như cũ. Chúng tôi về pḥng nghĩ ngơi để 10 giờ trả pḥng, rồi lên xe về đồi cát.
Rời khu resort, chúng tôi đă chụp h́nh tập thể, cũng là lúc chúng tiễn Vy về quê. Dù chưa đầy 24 giờ mà nhiều kỷ lục mới được thiết lập. Người ngủ nhiều giờ nhất trong resort thuộc về Minh. Anh ta đă dành 70% thời gian để ngủ. Tin làm xôn xao dư luận nhất thuộc về Hiệp sĩ bên ngôi mộ nữ, với tác phẩm “Một đêm không ngủ”. Xương đăng quang là người đàn ông sexy nhất, với công tŕnh cát “Nàng tiên cá”. 99% đều b́nh chọn Vang là người ít ra pḥng nhất. Bỏ pḥng đi bụi thuộc về Khanh. Anh đă quyết định qua đêm bên người đàn ông khác. Thương anh Thiên, pḥng không gối chiếc!
Xe đưa chúng tôi đến đồi cát, khi mặt trời đă gần đứng bóng, nhưng cũng không làm nản ḷng những ai mê được chụp ảnh.
Dùng buổi trưa dưới nhà hàng cạnh đồi cát Mũi Né xong, chúng tôi mua ít quà lưu niệm và lên xe trở về Thành phố lúc 1 giờ 30. Tạm biệt thành phố Biển, xe đưa chúng tôi tham quan mua chút quà đặc sản làm lưu niệm cho chuyến đi.
6 giờ 45 phút, xe về lại công ty…
Chuyến đi chơi, mừng Bravo 10 tuổi để lại chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp. Ngày mai, chúng tôi trở lại công việc như mọi ngày. Ngày mai, chúng tôi xây dựng một Bravo phát triển và t́nh thương mếm thương.
Trên đây là Nhật Kư được ghi lại bởi Bạn Long_Bravo Miền Nam